Hiển thị các bài đăng có nhãn Anh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Anh. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 7 tháng 3, 2016

Hướng dẫn kiếm tiền 1500$ / Tháng ( phần 1 )

Print
ĐỐI TƯỢNG THAM GIA
  • Ai đã có sẵn traffic / website / danh sách khách hàng,..  muốn gia tăng thêm thu nhập
  • Bất kỳ ai muốn khởi nghiệp kiếm tiền trên Internet mà không cần biết về IT
 Thấy mọi người bữa nay rầm rộ kiếm tiền internet .. thấy có người kiếm 1500$ trong vòng 5 ngày thật sự thấy khó tin . Nhưng sau khi tim hiểu thì thấy sao nó đơn giản vậy, cũng chẳng mất tiền đầu tư gì? mà người đăng ký mới cũng chả mất gì. Công việc đơn giản chỉ là giới thiệu người đăng ký mà tiền nó chảy về 1.5$/người đăng ký.
Hiểu một cách đơn giản, đây là 1 mô hình kinh doanh bằng cách sử dụng cộng tác viên (cò, môi giới). Người làm Affiliate giới thiệu khách hàng cho người bán (Vendor) và được hưởng hoa hồng trên mỗi hành động của khách hàng. Các hình thức nhận hoa hồng phổ biến:
  • PPC – Pay Per Click (khi giới thiệu 1 khách vào website người bán)
  • PPL – Pay Per Lead (khi khách điền thông tin vào form / đơn hàng)
  • PPS – Pay Per Sale (khi khách mua hàng và thanh toán, % doanh thu)
  • PPI – Pay Per Install (khi khách cài đặt xong 1 ứng dụng vào mobile/pc)
Đây cũng là 1 cách kiếm tiền online dành cho những ai không có sản phẩm hoặc mới khởi nghiệp trên Internet. Thông qua đó, bạn có thể học hỏi được kinh nghiệm, tự rút ra bài học đi đến thành công. Đây còn được gọi là hình thức “vừa kiếm tiền, vừa học hỏi“.
 Vậy tại sao người ta kiếm được những 1000$? Đơn giản là họ biết “câu” và “kéo” cả ngày, cả đêm không ngừng nghỉ. Họ tập trung, sáng tạo dùng traffic, trend… các kiểu để “bán link” – hay nói cách khác là bán hàng.
 Mình đã nghiên cứu cách làm của các bạn & kiếm được 4.5$ sau một vài thao tác.
1
 Sau đây mình sẽ hướng dẫn chi tiết các bước để thực hiện.
1. HƯỚNG DẪN ĐĂNG KÝ TÀI KHOẢN
Bước 1: Đầu tiên bạn vào trang Project Breakthrough ==> Tại đây
2
Bước 2: Chọn Start Now
3
Bước 3 : Nhập đầy đủ thông tin & click vào “Create my account”. Quan trọng nhất ở bước này là điền đúng email để hệ thống gửi mail kích hoạt.
4
Bước 4 : Kích hoạt tài khoản trong email vừa đăng ký
5
Bước 5 : Điền số điện thoại
6
Sau khi hoàn tất quá trình đăng ký, bạn sẽ nhận được 1 khóa học free hoàn toàn trong vòng 14 ngày bằng Tiếng Anh. Khóa học sẽ hướng dẫn bạn xây dựng 1 hệ thống kiếm tiền online rất chuyên nghiệp. Nếu không am hiểu công nghệ và Tiếng Anh, bạn có thể chuyển tới phần tiếp theo.
2. ĐĂNG KÝ LÀM ĐỐI TÁC CỦA CLICKPROMISE
Bước này hướng dẫn các bạn kiếm được tiền trên mạng với 1.5$/người tham gia
7
Bước 2 : Điền đầy đủ thông tin vào form
8
Lưu ý phần “Payment informantion”
1. Tax ID , bạn đánh mã số thuế của bạn vào, nếu ko có, điền 10 số bất kỳ nhé.
2. Make payment , bạn chọn “Contact” ( Cá nhân )
3. Payment Type , bạn chọn Wire transfer ( Trả tiền mặt ) nếu ko có tài khoản paypal
– Swift Code : Mã quốc tế của các ngân hàng . Bạn click vào đây để xem. Nếu bạn dùng ngân hàng nào, bạn có thể dùng google search “Tên ngân hàng” + swift code.
– Account name : Tên trên tài khoản ngân hàng
– Account number : Số tài khoản
– Routing Number : Bỏ qua
– Bank name : Tên ngân hàng
– Bank address : Địa chỉ ngân hàng
9
Bước 3 : Click vào nút “submit” và chờ duyệt trong vòng 24h
10
Bước 4 : Làm việc với clickpromise.com. Sau khi nhận được email chấp nhận, bạn sẽ được cấp tài khoản login bao gồm 6 chữ số như bên dưới.
11
Bạn đăng nhập vào hệ thống bằng tài khoản và mật khẩu đã đăng ký.
12
Bước 5 : Chọn sản phẩm để marketing, click vào “Avaiable Offers” trên menu
13
Kéo xuống dưới để tìm “Project Breakthrough 2.0” rồi click vào nút “Request offer”
14
Của mình đã đăng ký rồi, nên nó sẽ hiện trong tab “My offers”. Các bạn cũng có thể chọn thêm các sản phẩm khác nếu muốn. Project Breakthrough chỉ yêu cầu kích hoạt email là sẽ nhận được 1.5$, nên khá dễ để có tiền từ sản phẩm này. Các sản phẩm khác yêu cầu phải mua hàng nên sẽ khó khăn hơn.
Bước 6 : Lấy link đăng ký, click vào “My offers”
 Với mỗi một tài khoản, sẽ có duy nhất một link cho một sản phẩm để phân biệt ai bán được hàng, và bán được cái gì.
15
 Click vào “Creatives”, website sẽ hiện ra thêm 1 tab, cuộn xuống dưới, click vào “Get custom link”
16
Tiếp tục click vào “Generate link”
17
Link của sản phẩm đã hiện ra, các bạn gửi link này cho bạn bè đăng ký & kích hoạt thì mỗi người kích hoạt thành công nhận được 1.5$
18
Bước 7 : Kiểm tra số dư, bạn click vào “Report”, chọn “Campaign Performance
19
Nếu chỉ là đăng ký email thì thực sự số tiền bạn kiếm được chắc chắn sẽ không được bao nhiêu. Trong quá trình học video trên Project Breakthrough , họ sẽ bán sản phẩm kèm theo. Và nếu người bạn giới thiệu mua sản phẩm, bạn sẽ được 33% tiền hoa hồng. Giả sử sản phẩm của họ bán ở giai đoạn 2 là 297$ thì bạn sẽ nhận được 99$, thật tuyệt phải không nào. Chúc các bạn thành công & kiếm được tiền từ bài hướng dẫn của mình. Comment để khuyến khích mình ra tiếp phần 2 nhé.
Share:
Continue Reading →

Chủ Nhật, 4 tháng 5, 2014

ĐAU LẮM ANH CÓ BIẾT?

Truyện ngắn: ĐAU LẮM ANH CÓ BIẾT?

Dòng facebook hiện lên từng chữ đang đâm vào quá khứ thương đau của chính bản thân. Đã hơn 2h sáng rồi mà tại sao không ngủ được vậy ? Trước kia mỗi đêm khi em nhắm mắt lại là kỉ niệm đẹp mỗi ngày anh dành cho hiện lên từng giấc ngủ thật ngon.Có làm gì có lỗi đâu mà anh lại nhẫn tâm đến như vậy? Giờ đây lại phải chịu đựng trong thân xác tàn tạ ư ....!
.....
....khóc làm gì thư ơi ?
...
Em ......
...
Buồn vì đã yêu anh quá nhiều...
....
Buồn vì con người anh " giả tạo " đến kinh ngạc
.....
Buồn vì khi thấy anh đi vô khách sạn cùng người con gái khác mà vẫn vô tâm nói với em là " Anh đang ngủ ở nhà " hix
....
....Nhưng
....
Chưa hết đâu.
....
Thất vọng lắm rồi ..
...
..vì trước kia anh đã từng cố gắng hết mình để chinh phục trái tim e mà đúng không ? Một đứa con gái mới bước lên tuổi 16 thì làm sao có thể biết anh đang tán tỉnh vì lí do nào đây ? Anh quá nổi , đẹp trai lại tay ga lượn vòng vòng nơi e học miết, rất nhiều người con gái dễ thương chung trường thích a mà sao lại không chọn mà tán ? Có lần đứa bạn nói anh thích e nhưng chỉ biết từ chối coi như không có gì xảy ra,vẫn vui chơi cùng đám bạn thân như mọi ngày rồi về nhà..Chính anh là người tìm đủ cách để tiếp cận e trong mọi hoàn cảnh, quan tâm từng tí một từng buổi sáng vẫn kè kè theo sau khi mẹ chở e đến trường, nhờ đủ friend lấy cho bằng được số phone để nhắn tin làm quen, trưa nắng tan học về bước chân ra khỏi ngôi trường Chu Văn An là đã thấy bóng dáng quen thuộc đó đứng chờ mình , trời mưa không bao giờ quên mua áo mưa cho e khi học thêm ra, chở đi ăn ,sắm đồ thật đẹp bất kì những lúc nào e muốn..và e đã yêu thật anh à ....!

ĐAU LẮM ANH CÓ BIẾT?

.... Nhớ từng cùng a đi dạo quanh con đường buôn mê nhộn nhịp, ôm chặt a lòng hạnh phúc nhiều lắm....a chợt nói :
....
- Thư ! Đừng ngại gì nha,rất cần có e bên cạnh nên a mới quan tâm như thế thôi...chứ thời nay đâu có thằng con trai nào rãnh mà bỏ thời gian ,bỏ tiền để chăm chút cho người con gái mình không yêu đâu đúng không ? Lúc quen a có phải nhiều đứa nói là " Đừng nên quen thằng đó nó đểu lắm chứ gì "
....
Dạ.Lúc đầu nghe vậy e thấy lo lắm,nhưng bây giờ tin quá luôn rồi nè hihi.....
....
A sẽ luôn bên e..yêu là tin người mình đang quen thôi.vì người ta không thích a quen e nên đi nói này kia á..kệ đi nha
....
Dạ...biết rồi chồng yêu...
.....
Lúc đó trái tim đã cảm thấy thương lắm vì sự miệt mài đêm ngày a đang thể hiện cho e thời gian qua...
....
...khi tình cảm đã thắt chặt theo dòng thời gian thì ngày trôi qua e cảm thấy yêu anh nhiều hơn , giống như chiếm 3/4 trong cơ thể sống rồi. Càng thương yêu thì càng lo lằng sợ mất a lắm....dạo này thấy a hơi thay đổi..hay đề cập đến vấn đề " nhà nghỉ " khi 2 đứa ở bên :
....
Thư vợ yêu..quen nhau cũng được gần 4 tháng rồi mà e cứ khó với anh là sao nhỉ ....mấy đứa bạn đi uống cafe ngồi tâm sự về bồ nó tuyệt vời làm a cảm thấy tủi thân thật...
...
Là sao hả anh ? E nhìn chăm chú vào khuôn mặt ....
...
Thì tụi nó thời nay muốn con gái yêu mày thật lòng phải đề cập đến vấn đề đó ngu vậy ! chứ nếu nó không cho có nghĩa tình thương dành cho mày còn kém lắm .nghe não lòng ghê....
....
Thôi anh nha...người ta khác e khác...e không thích như vậy đâu.. yêu e thật lòng thì a phải hiểu chứ.....
....
Hiểu gì...? Hiểu gì chứ ? Hay là e muốn để dành cho thằng khác......giọng a quát lên..lần đầu tiên e cảm thấy a nóng như thế....
..và rồi
...nước trong khoé mắt e đã rơi....
...
- Em thấy hơi mệt....Chở e về nhà đi..
...
Ừ về thì về cứ suy nghĩ đi e sẽ hiểu tại sao a nói như vậy....
....
...đến nhà tại Số.....Đường Lê Duẩn không còn " hôn lên má với những lời ngọt ngào như trước mà
.....
A quay mặt đi phóng xe thật nhanh làm e rất lo lắng , bước chân lên phòng quá nhiều suy nghĩ về lời nói lúc nãy, gọi cho a lại khoá máy là sao ? Hix...nhớ a nhiều lắm chồng ơi ? đêm đó đã khóc thật không thể kiềm chế được...
...
1 ngày...
....
2 ngày...
...
3 ngày trôi qua không thấy a liên lạc e như mất sức sống, chán nãn, học không thể vô chữ nào được..liếc nhìn điện thoại thấy tin nhắn từ số ( chỒng yêu ) hiện lên :
...
- A bị ốm rồi,tí e học chạy lên nhà a chơi, nhớ e lắm vợ yêu ..hix...
....
Lo quá.không yên được rồi e phải xin phép cô giáo dạy thêm để vội vàng chạy lên gặp anh...căn nhà số ....đường hẽm phan bội châu ,hình như không có ai ở nhà , e bấm chuông
...
Vô đi vợ yêu.. cả nhà đi làm hết rồi.! a nghỉ học mấy hôm nay vì ốm mệt đuối luôn đây...
...
A có làm sao không ? E lo lắm a biết chứ ?
....
( vì con gái khi yêu thật lòng mà...chỉ biết mong mỏi trong sự chờ đợi thôi)
....
Ừ chồng biết mà...nằm xuống với a tí...
...
Kéo tay xuống anh ôm e như chưa từng được yêu, cứ ngở sẽ chỉ dừng lại ở đó mà không đâu...a đang dần kéo từng mảnh vải trên cơ thể của người con gái đang dậy thì xuống, chỉ nói là nhớ e lắm anh mới rồi...cho a nhé.....e cũng chỉ biết im lặng để nước mắt trào ra trong kháng cự vô vọng...và khi đã xong rồi e đau,e khóc nhiều lắm a lại ôm e thật chặt ....
...
Vì anh yêu em quá nhiều..a nhớ em..a rất sợ mất e nên a phải làm như vậy vợ yêu à....a sẽ có trách nhiệm mãi mãi để e sống trong hạnh phúc...e đừng lo gì hết vợ thư yêu của chồng....
....
...Anh....hix....chỉ biết nhìn anh, ôm anh lúc này thôi ,nhanh quá...nhanh quá vậy hả anh ?

Nhanh gì đâu e..bạn a nó quen bồ nó một hai tuần là đã " trao " hết rồi..thời nay chuyện đó là bình thường vợ yêu à..mình như thế là hơi muộn rồi đó....
....
Sao anh lại nói như thế được lúc này...e đang đau lắm hix
....
Thôi mà..a thương yêu e nhiều mà...chụt...chụt...bám đôi môi thật chặt trên gò má đang rớm nước mắt của e không biết a đang nghĩ gì ,nhưng e sợ mất a lắm hix..đừng bao giờ bỏ e chồng ơi huhu
....
Vợ à..a biết mình cần làm gì mà hix...
....khuôn mặt a lúc đó hiền và tội lắm, chỉ biết ôm a thật chặt vào r ngủ thiếp đi....
....
....3h chiều e chợt tỉnh giấc trong vòng tay anh...ráng gượng dậy nhặt từng mảnh đồ sót lại trên nệm căn phòng vội mặc vào để chào a ra về ....
....
E có đau lắm không ? A chở e về nha...
...
Thôi a..e cố về được , ba mẹ sắp đi làm nên phải về nhà sớm....
.....
E nhớ là không được kể ai nghe chuyện này nha ,chỉ vợ chồng mình biết thôi nghe..
....
Dạ...e biết rồi a.. Hix
....
Về đến nhà chồng gọi đó...ráng lên phòng nằm nghỉ tí đi nha....aye nhiều lắm...
....
....Ra khỏi nhà a trong đầu e bộn bề suy nghĩ...biết thế thì đã không lên nhà rồi hix...nhưng lở trao cho a tất cả những gì e có không biết sau này a có làm được những điều như đã thì thầm bên tai tại căn phòng lúc nãy không....hix...lo lắng chỉ biết yêu ...yêu thương thôi, tự nhủ lòng có lẽ a sẽ yêu thương e nhiều hơn trước nhỉ ? về tới căn phòng thì điện thoại e reo lên :
....
... Vợ yêu về đến nhà chưa ? Thấy thế nào r e hix....
.....
Dạ...đau lắm ...như thế là mất " Rin " r đó hả anh ?
....
Thôi mà..đừng nghĩ gì nhiều e cố gắng nằm nghỉ tí đi....thương vợ nhất nhất luôn nè
....
...cÚp máy xong lại nằm hình dung có khi nào tương lai a lại bỏ e theo người con gái khác ? Hôm nay như thế đã đủ mệt___ đóng chặt cửa ráng nhắm mắt ngủ trong cơn mơ về a mà thôi.....
...
.............
Một tháng đầu sau cái lần đầu tiên ấy,vẫn là những buổi đón đưa e đi học về đúng như thường lệ nhưng chỉ có cái khác ít dẫn e đi dạo phố, đi ăn ,đi xem phim lãng mạng..v...v... như trước mà a tập cho làm quen BAR với " HoTel " nhiều hơn,cứ lấy lý do " trưa nắng đi ra đường đen da " mình kiếm chỗ nào nghĩ tí cho đở nắng, sợ a buông tay thì e càng phải bên a hơn đồng nghĩa với lí do không thể nào đếm được bao nhiêu là chăn gối đã có mùi mồ hôi sức trẻ, đôi lúc ở bên nhau cả ngày chỉ để " ấy " mà thôi.Số lần đi học cũng không được đầy đủ,lo lắm r...ba mẹ e biết được sẽ như thế nào đây hả a hix...
....
Nhà có điều kiện e cứ lo xa,mà nói nè về xin ba mẹ mua tay ga mà chạy, chiếc MAX__ FE e đi cũ lắm rồi đấy, vợ chồng xinh gái chân dài đi mấy xe đó mới hợp e à, hiểu chưa hi hi
....
Tay ga hả a, Dạ để e về xin thử ,như bị lú về a từ lúc nào không hay,nói gì e cũng chỉ biết nghe thôi,dạo này a hay la lắm bản thân chỉ biết buồn khóc nhưng không giám trước mặt vì sợ a " chia tay " thì e biết sống thế nào hix....
...
...Thôi a thương ngoan nào vợ yêu,cứ đôi bàn tay a chạm vào cơ thể e lại nhũn ra.,đừng bao giờ bỏ e chồng nhé ,lại thì thầm quấn quýt bên giấc nồng say ......
....
....4h chiều ngày mai...
.....
Alo___alo___ Luôn cố gắng làm cho anh vui hơn, mẹ đã mua xe cho e chồng yêu hihi ....
.....
Vậy hả? đã nói mà nghe chồng là vợ lên ngay thôi,tranh thủ xin đi chứ sau này lở không lên lớp lúc đó 500 đồng cũng khó lắm...hehe...
...
Sao ngày ăn nói mỗi khác vậy a ? Hix..không động viên e học cố lên thì thôi sao lại chù e như thế hix.....
....
Đùa tí mà có vẻ khó chịu nhỉ ? không thích thì cúp máy đi hơ . Bực mình !
....
Dạ e đâu nói gì đâu a, e xin lỗi hix....
.............
%%Thầm nghĩ về lời hứa của lần đầu tiên tại căn phòng anh ấy đang cố ý quên thật ư. Phải chăng vì ân ái quá nhiều rồi nên a cảm thấy bị nhàm chán ? Khi mới tán cái gì a cũng chiều , e muốn ăn gì ,thích đi chơi đâu dù trời mưa hay nắng gió a vẫn sẵng sàng có mặt. Hiện tại đôi lúc trời mưa đi học về cũng tự mình âm thầm chạy về nhà thay đồ rồi....
......
Chờ anh tối về gọi " Đang có việc với mấy thằng bạn tí "
......
Cam chịu trong mọi hoàn cảnh miễn sao đừng rời xa e chồng ơi hix...
....
Sắp đến thi học kì e đã nói với a cân nhắc lại việc gặp nhau ít lại để lo tập trung hơn cho việc ôn bài nhưng sao lại khó chịu như vậy :
.....
Tuỳ thôi....không lẽ ngày nào cũng học à hix..lúc a nhớ e chịu hết nỗi phải làm sao ? Hay là tính lấy lí do để hẹn hò với thằng khác ?
.....
Đâu có , e yêu Anh nhiều lắm mà. Chỉ là e sợ thi rớt ba mẹ biết thì xong hix....
.....
Ôi màu mè quá. Không học được thì từ từ tính , mấy con bồ những thằng bạn a vẫn chơi đều đều lên lớp rầm rầm đó, có sao đâu hzza....
.....
Hix...hiểu rồi , a cứ để e học nha ,khi nào rãnh là chạy lên gặp a liền mà....
.....
Thấy người yêu nó tĩnh lặng phát ngôn :
....
Ừ....! Như thế cũng được...nhớ nhé. Thôi a đi công chuyện đây. Pai e.
....
Khi thời gian rãnh trước đây a luôn2 tìm mọi cách làm cho e vui , đơn giản chỉ vì sao nhỉ ? Bằng hành động thực tế để thể hiện tình thương yêu chân tình chăng ? Sao bây giờ e suy nghĩ lệch hơn thế a hix
Share:
Continue Reading →

Thứ Năm, 1 tháng 5, 2014

HẠNH PHÚC TỚI RẤT VỘI (P1)

TRUYỆN NGẮN: HẠNH PHÚC TỚI RẤT VỘI


Tôi vừa muốn kéo anh lại, vừa muốn đẩy anh ra, vì hình như càng cố đẩy anh ra, anh lại càng kéo tôi lại gần. Và anh cứ thế, tới bất thình lình, chẳng bao giờ hẹn trước. Cứ khiến tôi nhảy chân sáo lên khi về tới nhà. Ở cạnh anh rất vui. Chẳng biết cái cảm giác đó sẽ kéo dài đến bao giờ…Tôi bắt đầu sợ đánh mất.

*

- Hôm nay cả lớp học thêm 45 phút để bù cho 2 ngày nghỉ của tuần trước.

Cả lớp ồ lên một tiếng khi nghe cô thông báo. Không sao, cũng chỉ còn một buổi nữa là không còn được học…Tôi nghĩ và mỉm cười. Mấy đứa nhóc này thật tình rất giống mình của cái thời mực tím.

Tôi là đứa hơi khác người thì phải. Khi người ta uống nước trà nóng giữa mùa đông buốt giá thì tôi vẫn thích gọi một ly trà đá và chờ cái lạnh chui dần qua cuống họng. Khi người ta thích đi những cái xe xịn và phân khối lớn thì tôi lại thích đi chiếc xe 82 độ. Thi thoảng lại thích cái cảm giác hơi ngột ngột trên xe bus. Khi người ta thích đi học ngoại ngữ ở những trung tâm lớn thì tôi lại xin để học cùng mấy nhỏ cấp III ở trường ngay gần nhà. Khi người ta hướng tới cách ăn mặc sành điệu và sexy thì tôi lại thích cách ăn mặc bụi bặm. Khi người ta vai kề vai với người tình thì tôi lại thích nhâm nhi ly café ở một quán quen trong hẻm. Và tôi có cả ngàn đặc điểm được cho là khác người khác ví như cắt tóc kiểu ngang đổ và bấm, ví như là antifan của các chàng trai mà để sologan là: "Tôi yêu trẻ con và tôi thích cách người ta tạo ra chúng.’’ Và thi thoảng cũng để lại hiệu ứng là sự quan tâm rất chi đặc biệt của một cơ số các bạn bè và người thân.

Chưa bao giờ tôi tưởng tưởng tình yêu sẽ đến với tôi như thế nào, nhưng đôi khi hạnh phúc lại đến vào lúc mà người ta không ngờ tới. Cũng giống như cơn mưa của ngày hôm ấy.

Một buổi chiều tôi đang sải bước trên con đường Pasteur sau khi bước chân ra khỏi trường Soul với cây đàn guitar trên vai thì cơn mưa sầm sập lao tới. Những chiếc lá bị bứt vội khỏi tán cây, cuộn mình lao xuống cùng những hạt mưa đang tung ra sau khi tiếp đất. Những bông hoa xà cừ trắng ngần cũng rơi lả tả, lăn lốc dưới chân tôi.
HẠNH PHÚC TỚI RẤT VỘI (P1)

Tôi bước thật chậm, chẳng bận tâm cơn mưa đã làm tôi ướt áo và mái tóc cũng bết lại. Kéo chiếc mũ của áo khoác lên để ngăn lại một chút se sẽ lạnh. Tất cả là tại cái bài hát buồn…Tôi cúi người thắt lại cái dây giày vải vừa tuột thì chiếc đàn rơi xuống khỏi vai. Đúng lúc cơn mưa mịt mù trút nước.

Chiếc ô tô thắng vội, rồi tiếng bước chân đạp trên nước và bàn tay rắn rỏi kéo tôi vụt vào xe. Điều ấy khiến tôi ú ớ. Và trái tim tôi loạn nhịp khi chàng trai nào ôm ghì tôi vào ngực. Tôi càng cố đẩy thì người ấy càng cố kéo tôi vào người. Cái tay người ấy như gọng kìm cứ ấn cái đầu tôi vào cổ và với thái độ rất yêu thương, nhẫn nại. Cho tới khi tôi không chống cự gì nữa thì người ấy bắt đầu nới lỏng tay ra. Tôi bắt đầu thở và hét lên.

- Điên à, cái anh này.

Đến lúc này thì anh nhìn tôi với ánh mắt buồn và bối rối.

- Xin lỗi…cơn mưa lớn quá.

Với cái tính cách của tôi, đáng ra anh đã ăn cái bạt tai vì cái tội dám sàm sỡ tôi, và vì cây đàn của tôi còn nằm ở dưới đất. Nhưng không hiểu sao khi ấy, tôi chỉ yêu cầu dừng xe.

Cho đến bây giờ anh vẫn trêu tôi vì cái tội si mê cái vẻ đẹp của anh. Nhưng lúc ấy tôi chỉ nghĩ anh hẳn có chuyện gì buồn, và nhầm lẫn gì đó.

Tôi chẳng biết bằng cách nào mà anh có thể mò ra tôi giữa một cái bể người, thậm chí không hề biết tôi tên gì, ở đâu và làm gì?

Tôi làm việc tại một bệnh viện phụ sản. Và những người mà tôi thường gặp gỡ dĩ nhiên là các mẹ, các bà rồi. Thế mà khoảng chừng hai tuần sau lần gặp gỡ bất đắc dĩ đó. Anh tới tìm tôi.

Đi làm, tôi ăn mặc nhìn chững chạc hơn nhiều so với cái vẻ nít con, bụi bặm hôm ấy. Cả anh và tôi đều ngỡ ngàng khi nhận ra nhau.

- Anh đưa vợ đi đẻ à?

Tôi vừa hỏi vừa ra vẻ tìm kiếm. Chắc đó là điều khôn ngoan nhất tôi có thể làm để né tránh cái suy nghĩ, làm thế nào mà anh chàng đẹp trai này lại có thể tìm đến tôi cơ chứ.

- Tôi tới để gặp vợ.

Tôi muốn điên lên với cái vẻ tự đắc, và đôi mắt như đang cười khiêu khích tôi. Dĩ nhiên là tôi biết mình bị trêu đùa rồi. Giữ vẻ điềm tĩnh cần phải có, tôi rút tấm card cá nhân đưa anh và nói.

- Hãy liên lạc với tôi bằng số này. Tôi không có nhiều thời gian để nói chuyện với anh.

Tôi nói rồi quay lưng, biết là phía sau anh đang nhìn tôi - ớn lạnh vì màu áo blouse.

- EM LÀ ĐỊNH MỆNH ĐỜI ANH!

Tôi quyết định không thèm trả lời cái tin nhắn vớ vẩn như thế này. Tuy vậy nó vẫn làm tôi nao nao khi chợt nghĩ về một người đẹp trai với cánh tay rộng lớn.

Một buổi chiều, khi nắng vừa tắt. Tôi bước ra khỏi bệnh viện và hướng về phía nhà thờ. Cuối tuần tôi muốn tìm cảm giác bình yên nơi thánh đường và nếu trong lòng có bứt rứt gì thì tôi mong đợi sự siêu nhiên sẽ mang tất cả đi.

Anh ở đó tự bao giờ với nụ cười hiền từ khác hẳn vẻ mặt nham nhở mà tôi tưởng tượng về anh như một gã Sở Khanh. Tôi đã yếu lòng?

Anh cứ tới bất thình lình khiến cho tôi bắt đầu sợ cảm giác không kiểm soát nổi cuộc sống của bản thân, và cả cảm xúc nữa.

Vào một buổi sáng đẹp trời nào đó, khi tôi vừa được ra trực, và đang rảo bước trên vỉa hè. Ngắm nghía tia nắng vừa xéo qua tán lá. Tôi cũng mê đắm với những cánh hoa vàng nào vừa rụng. Anh xuất hiện đột ngột, cướp tôi đi từ tay của những ngọn gió mát lạnh.

- Anh đưa tôi đi đâu vậy? Làm ơn buông cái tay anh ra khỏi tay tôi và cất cái mặt đê tiện của anh ở nhà.

- Một ngày đẹp trời như thế này, em không thể cất cái vẻ khó chịu khi gặp anh, và nói với anh bằng cái giọng ngọt ngào vốn có của em, hay là tặng cho anh một bản nhạc như là bố thí với kẻ ăn xin sao?

- Anh không biết là tôi rất mệt sao?

- Anh biết, nên đâu có bắt em đi để làm việc đâu, em cứ thư giãn như là điều em muốn, thậm chí em có thể ngủ.

- Ừ thì ngủ. Tôi sẽ ngủ thật đấy.

Và tôi ngủ ngon lành trong khi quên mất không rút bàn tay ra khỏi tay anh.

Chúng tôi tới Vũng Tàu khi nắng bắt đầu lên cao. Nắng vàng trải đều trên bờ cát. Biển xanh cũng như sâu hơn với bầu trời lên cao không một gợn mây.

- Đi spa được không em? Anh thấy mắt em có nếp nhăn rồi kìa.

Tôi rút vội chiếc điện thoại và soi mình thật kĩ. Tôi không chắc lắm về chuyện tôi đang bắt đầu già đi.

Tôi được nghỉ ngơi cho tới khi hoàng hôn bắt đầu buông xuống. Anh đánh thức tôi và cùng ngắm thứ ánh sáng đang nhạt dần, nhạt dần…

Một chút tham vọng, tôi bỗng muốn anh trở thành cái gì đó với tôi, hoặc chí ít cũng muốn lần sau như thế này.
HẠNH PHÚC TỚI RẤT VỘI (P1)

Chúng tôi dắt nhau đi mấp mé triền nước. Mỗi lúc sóng xô lên, anh kéo tay tôi quay một vòng, còn tôi nhảy lò cò. Vậy là chỉ có chân anh ướt nhé. Tôi bắt đầu mở lòng ra để nói về những chuyện gần nhất. Thi thoảng dừng lại chụp hình chọc nhau và cười đùa.

Trăng cứ dìu dịu mà ru tôi bằng bài hát của biển. Bờ vai anh lớn thật lớn. Anh hỏi tôi:

- Em có muốn anh tặng em một bản nhạc không?

Tôi đồng ý nhưng với điều kiện sẽ không đàn cho anh đâu. Anh cười vì cái kiểu con nít của tôi lại tái phát...

Ừ thì đi.

Anh bước chân vào một bar, và rất trịnh trọng anh tặng tôi một bản nhạc piano.

Vậy nhé. Vậy là không hề đụng hàng nhau rồi. Tôi hơi cười vì lúc trước chả phải chính tôi cũng bị tiếng đàn piano làm mê đắm…

Không nghĩ nữa. Tôi phải chấm dứt tình trạng này thật nhanh. Anh vừa đẹp trai, vừa hài hước, vừa đàn giỏi. Nhìn cách anh đàn thì nhất định là được đào tạo bài bản từ tấm bé. Tôi không nghĩ mình lại có ngày sẽ dừng lại ở một chàng lãng tử như thế này. Nhưng cái cảm giác khi mọi người vỗ tay rào rào, và ánh mắt khi tị của một cơ số các cô gái có mặt hôm đó thì tôi lại muốn ngay lập tức cho anh là ứng viên của tình đầu. Duy chỉ có việc anh là ai? Anh từ đâu đến? Anh là người như thế nào? Và tôi có phải là người thay thế không?

Tôi vừa muốn kéo anh lại. Vừa muốn đẩy anh ra, vì hình như càng cố đẩy anh ra, anh lại càng kéo tôi lại gần. Và anh cứ thế, tới bất thình lình, chẳng bao giờ hẹn trước. Cứ khiến tôi nhảy chân sáo lên khi về tới nhà. Ở cạnh anh rất vui. Chẳng biết cái cảm giác đó sẽ kéo dài đến bao giờ… Tôi bắt đầu sợ đánh mất.

(Còn nữa...)
Share:
Continue Reading →

Chủ Nhật, 13 tháng 4, 2014

CÁI NÚT ÁO


Blog truyện - BlogTM xin được gửi đến các bạn truyện ngắn: "Cái nút áo"

________

Giật mình thức giấc. Cảm thấy khát khô ở cổ, tôi lồm cồm ngồi dậy mở tủ lạnh nốc một hơi. Nước lạnh làm tôi tỉnh người.

Nhìn đồng hồ đã hơn 4h sáng. Tôi đến bên máy vi tính bật máy lên. Mở chương trình Nhật Ký định nhập vào những việc mình đã làm hoặc những suy nghĩ về một ngày đã qua. Nhưng chương trình lại bật lên thông báo nhấp nháy màu đỏ chói: "Tuần sau là đến ngày đầu tiên quen M". Tôi chỉnh chương trình để xem lại cái ngày đầu tiên đó và mĩm cười khi thấy lúc đó mình trẻ con hết sức. Tôi quyết định sẽ lục tung hết Internet để tìm ra một cái thiệp độc chiêu gửi nàng.

Cuối cùng tôi cũng mãn nguyện với một cái thiệp nhiều ý nghĩa. Tôi kéo ngăn tủ ra để lấy cái đĩa CD hình mình để ghép vào thiệp, nhưng chợt nhìn thấy trong đó có một gói quà xinh xắn. Biết là của M tôi hồi hộp mở gói quà.

Bên trên là một tấm thiệp to, còn bên dưới là một chiếc đồng hồ để bàn rất dễ thương và một cái nút áo. Hơi ngạc nhiên khi nhìn cái nút áo, tôi vội mở thiệp ra xem.

"Anh thân mến! Thế là chúng mình quen nhau đã 3 năm rồi. Trong 3 năm qua em rất vui vì đã quen được anh. Em đã học được rất nhiều điều từ anh. Anh là người rất giỏi, làm được rất nhiều việc lại sống rất tốt với mọi người. Anh sống hết sức chan hoà không câu nệ giàu nghèo, chức vị. Anh hết lòng với mọi người và được rất nhiều anh em bè bạn mến yêu, kính nể.

Tối nay, cũng như bao ngày em đến nhà anh, đã 9h tối anh vẫn chưa về nhà. Khi đến nhà anh, em nhìn thấy mẹ đang khâu lại chiếc áo bị bỏng thuốc lá của anh. Nhìn mẹ chợt em nhớ đến anh, rồi nhớ đến những gì em đã thấy ở nhà anh. Em xin phép được tặng cho anh cái đồng hồ với lời nhắn: "Thời gian luôn trôi đi lạnh lùng. Có những thứ ngày mai làm được, nhưng có những thứ ngày mai không thể nào làm được". Và một cái nút áo với lời nhắn chân tình: "Đôi khi người ta biết được rất nhiều điều nhưng lại không biết một điều đơn giản là áo mình đang mặc có bao nhiêu cái nút!"

Anh đã sống vì mọi người nhưng trong mọi người lại thiếu một người quan trọng nhất. Anh hãy xem tờ giấy bên dưới. Chúc anh luôn vui vẻ và thành đạt".

Tôi cầm đồng hồ và cái nút lên, bên dưới có một tờ giấy xếp làm tư nằm ngay ngắn, tôi mở ra xem và thấy ngẩn ngơ với những dòng chữ dưới đây:

"Em thấy anh rủ bạn về nhà cùng vui vẻ, làm xả láng mấy thùng Ken, anh em bàn tán chuyện đời, chuyện cơ quan, chuyện nhà sếp, chuyện quan trường, đủ thứ chuyện nhậu hoài bàn hổng hết. Em thấy mẹ cặm cụi dọn dẹp thức ăn dư, lom khom nhặt từng vỏ lon xếp lại, sáng mai ra chợ đổi lấy chục chanh pha nước, cho thằng con tỉnh rượu mỗi khi say.

Em thấy anh sáng ra sạp gom gần hết báo, đọc ngấu nghiến từng bài từng mục. Ngẫm chuyện đời, chuyện quan liêu, chuyện cửa quyền, chuyện Mỹ, chuyện I rắc, chuyện SEA Games... Em thấy mẹ cẩn thận sắp từng tờ báo, lựa riêng ra những phần quảng cáo rồi ngập ngừng hỏi cái này cân ký bán được hông con? Em thấy anh chơi hết lòng với bạn, chẳng bỏ về dù tăng 4 hay tăng 3... Em thấy mẹ cứ trằn trọc ra vô mãi, 2g rồi mà phòng nó vắng tanh...

Em thấy anh sau một ngày làm mệt mỏi, về nhà bật máy lạnh, bật quạt, ngã lưng nằm thẳng chân, chẳng muộn phiền. Em thấy mẹ ra hiên nằm những ngày trời nóng, rồi lẩm bẩm xem điện tháng này có quá định mức chưa.

Em thấy anh ghiền chơi vi tính, cứ băn khoăn hoài chuyện nâng cấp CPU lên 2 hay 3 Gb. Em thấy mẹ rất ghiền xem cải lương, cứ chặm nước mắt, cứ cười vui thoải mái khi xem hoài cái tivi cà giật, cái Tivi từ lúc anh tắm mưa.

Em thấy anh chuyên viên vi tính, viết phần mềm để quản lý công ty, xem công nợ, lãi lỗ, bấm một phát là có ngay. Thế mà chẳng thể nào tính đúng được tình thương của người mẹ. Em thấy mẹ chẳng cần vi tính, vẫn âm thầm lập trình cá, cơm, rau. Biết chị Hai cái áo ủi không ngay, còn anh nữa đôi giày cả tuần chưa chịu đánh! Em thấy anh chuyện làm chuyện lớn mà quên đi những chuyện nhỏ xung quanh. Em thấy mẹ suốt đời vụn vặt mà dạy con mình những bài học lớn lao..."

Đôi khi người ta biết được rất nhiều điều nhưng lại không biết một điều đơn giản là áo mình đang mặc có bao nhiêu cái nút!
Share:
Continue Reading →

Thứ Năm, 3 tháng 4, 2014

ANH - CÔ BÉ VÀ NGỐC....

Truyện ngắn: "Anh - cô bé và ngốc..."

Một buổi chiều chớm đông … Mưa… Lạnh

Người ta thấy một cô bé lững thững đi dưới mưa, từng bước, từng bước có vẻ như nặng nhọc lắm. Nụ cười gượng gạo trên khuôn mặt ướt nhèm không biết vì nước mưa hay nước mắt càng khiến những ai trông thấy cô đều cảm thấy thật xót xa.

Cô bé mỏi mệt và dừng lại bên quán kem hồ Tây quen thuộc, người cô đang run lên vì lạnh, vì ướt mưa… Cô bé vẫn quyết định ăn kem ư? Cô bé có những sở thích thật lạ lùng! Kem ngọt… nhưng lạnh lắm… nhất là lúc trái tim cô đang giá băng… sẽ càng khiến nó thêm tê dại…

Anh và Cô bé…

Cũng buổi chiều mưa ấy, người ta thấy Anh vẫn ngồi lặng im nhìn chính cái bóng của mình in xuống mặt nước hồ Gươm – nơi mà Anh và cô vẫn thường cùng nhau đến mỗi khi có thời gian… Nó lạnh, nó tê tái… Xung quanh Anh chẳng còn ai. Bởi đâu có ai giống Anh. Người ta biết trời mưa sẽ bị ướt. Người ta biết bị ướt mưa sẽ lạnh. Người ta biết lạnh sẽ tê buốt lắm. Thậm chí, họ có thể sẽ chết vì lạnh. Anh biết chứ! Anh biết hết mọi thứ cảm giác ấy! Nhưng tim Anh đã chết lạnh rồi, thêm chút nữa cũng thế thôi! Anh cố chấp và bất cần. Anh biết mình sẽ đau khi thay thế một ai đó yêu thương Cô bé! Anh biết yêu thương dành cho Cô bé là điều dại dột. Anh biết Cô bé thích ai, tình cảm của Cô bé dành cho ai nhưng Anh vẫn nhận lời yêu thương ấy từ Cô bé. Anh biết, Anh biết hết… rằng mình sẽ bị tổn thương bởi yêu thương đầu tiên không xuất phát từ hai chữ thiêng liêng gọi là “Tình yêu”. Cái thứ không biết là đắng cay hay ngọt ngào. Anh vẫn liều lĩnh như vậy. Tại sao ư? Tại sao lại phải liều lĩnh đến như thế?... Bởi Anh cũng như cô, cần quên đi một người vốn không phải dành cho mình…

ANH - CÔ BÉ VÀ NGỐC....

Anh luôn thế, luôn nghĩ đến người khác trước khi nghĩ cho mình. Anh chẳng nề hà hơn thua, kém thiệt. Anh vẫn luôn cười nói dù trong lòng có bao nhiêu vướng bận. Anh nhẹ nhàng, ân cần và cũng thật ấm áp. Dù Anh biết trong thâm tâm Cô bé đang như thế nào, tình cảm cô bé dành cho Anh ra sao… Anh cũng không một lần đòi hỏi Cô bé phải nói ra… Phải chăng Anh luôn lặng lẽ như vậy nên khiến Cô bé không lo sợ một ngày nào đó sẽ mất Anh. Họ đã đến và ở bên nhau như thế. Lặng lẽ đi bên nhau như những chiếc bóng… 1 năm… 2 năm…rồi 3 năm… Họ vẫn không thể quên!

Cô bé và Ngốc…

Ngốc nằm dài trên bãi cỏ, mệt nhoài. Những lúc rối bời, Ngốc thường tìm đến niềm đam mê trên sân cỏ. Ngốc vẫn thế, luôn tỏ ra mình là người mạnh mẽ. Nếu cảm thấy đau hãy nói rằng mình đang đau. Nếu cảm thấy mỏi mệt, hãy nói rằng mình mỏi mệt. Trước khi yêu thương một ai đó, hãy biết tự yêu thương bản thân mình. Nếu biết cách yêu thương bản thân, sẽ biết cách làm cho người mình yêu được yêu thương thật sự… trọn vẹn…

Rõ ràng là thích, rõ ràng là yêu… Nhưng sao yêu thương cất lên thành lời thật khó… chần chừ… và rồi đã đánh mất nhau. Cô bé chỉ biết đem những yêu thương trải dài trên những trang giấy. Không có thứ gì đủ để viết hết yêu thương dành cho ai đó. Không có thứ gì đủ để đựng hết yêu thương. Ngốc làm sao có thể biết! Bởi lẽ đó cô bé mới gọi ai đó là Ngốc. Ngốc khi chỉ biết thể hiện những yêu thương của mình qua những dòng tin nhắn… Nếu lỡ như tin nhắn đó không đến được với người nhận nó thì sao? Im lặng chăng? Ngốc vì không biết rằng Cô bé lúc nào cũng muốn được nhìn thấy ánh mắt, nụ cười ấy. Ngốc mới không biết rằng Cô bé luôn muốn được ngồi chăm chú nhìn Ngốc kể chuyện, nói cho Cô bé nghe về những điều mới lạ, những điều mà Cô bé dù có biết cũng giả vờ không chỉ để được nhìn thấy cái vẻ chững chạc, người lớn của Ngốc. Đó là yêu… hay chỉ là “sự ngưỡng mộ”.

Dù chỉ là cái nắm tay cô bé dắt qua đường, cái kéo cô bé lại gần sát bên, cái cách cẩn thận mở khóa mũ, cái ánh mắt như trốn tránh Cô bé vì sợ bị nhìn thấu, cái ngấp ngứ vì bối rối không biết phải nói gì, cái đỏ mặt ngại ngùng… rồi lặng lẽ nhìn nhau khẽ cười cũng đủ khiến cho cô bé cảm thấy thật hạnh phúc.

Tất cả những thứ thuộc vê Ngốc đều thật đáng yêu và ấm áp. Nó khiến tim cô cứ run lên từng hồi. Nó cứ len lỏi vào từng giấc mơ – nơi vô thức cô không thể kiểm soát… Và chỉ tới lúc cô nhận ra nụ cười ngờ nghệch trên môi khi mình tỉnh giấc – nụ cười của hạnh phúc – hạnh phúc ngay cả khi bên Anh… cô chợt cảm thấy xót xa, nước mắt lại lăn dài, chiếc gối thấm đẫm những dòng nước mắt, những tiếng nấc nghẹn ngào, khe khẽ như sợ làm con tim lại thổn thức… như sợ đánh thức những nỗi đau quặn thắt còn đọng lại từ tận sâu nơi đáy tim. Những điều đó khiến tình yêu trong cô trở nên mỏi mệt!

Người ta thường bảo: “Yêu thương đầu tiên thường là những yêu thương vụng dại. Mà những thứ lỡ vụng dại ấy… Thật khó quên! Đó là ngây thơ, là hồn nhiên, là trong sáng, là ngờ nghệch… Cái thứ ấy nếu dễ dãi có được sẽ vội vã ra đi rồi bỏ lại nơi đáy tim những nỗi đau cồn cào, nhức nhối.”

Những yêu thương vụng dại đó đã theo họ từ cái tuổi thơ ngây, hồn nhiên. Đó là mùa yêu thương cuối cùng của quãng đời học sinh. Anh – Cô bé và Ngốc vẫn cứ sánh bước bên nhau như thế. Bất cứ nơi nào có Anh, nơi đó đều có Ngốc. Bất cứ chuyện gì của Anh và Cô bé, Ngốc đều biết. Bất cứ chuyện gì về Ngốc, cô bé đều không hay biết gì. Tại sao lại bất công như vậy? Chẳng nhẽ giữa Anh và Ngốc còn thân thiết hơn cả Anh và Cô bé? Thật nực cười cho một Cô bé đang ghen tỵ với tình bạn từ tuổi ấu thơ của họ. Cô xuất hiện bên họ đã được bao lâu? Cô bé còn muốn gì nữa? Muốn Ngốc yêu cô – người yêu của bạn thân anh ta sao? Cô có cảm thấy mình quá đáng không? Sao con người Cô bé tham lam tới vậy? Đây cũng là sở thích lạ lùng của cô ư? Cô bé à, cô đang yêu hay chỉ là muốn chiếm giữ họ, muốn họ đều thuộc về cô? Là bởi vì những thứ gì không thuộc về mình con người ta sẽ yêu quý, trân trọng, khát khao hơn những gì mình đang có. Nên chỉ vì chút tham lam và ích kỷ, cô bé đã vội vã mang hết những yêu thương Anh dành cho cô trói buộc và chôn chặt, biến Anh thành cái bóng bên cô cùng cô dõi theo một hình bóng khác. Đau đớn lắm, xót xa cho Anh lắm, Cô bé biết không?

Cô bé

Thật đáng thương cho một cô bé, yêu thương đầu tiên sao làm cô điêu đứng như vậy? Làm sao có thể, khi Ngốc chưa kịp nói lời yêu thương, thì Cô bé đã nói yêu thương dành cho một người khác. Đắng cay thay không phải ai khác mà chính là Anh - người bạn thân luôn ở bên cạnh Ngốc. Làm sao có thể? Là tự cô bé đã đẩy Ngốc ra xa… hay tại vì Ngốc… đã không phải là yêu thương dành cho cô?
\
Đáng thương cho một chàng trai mang tên Anh. Hiện hữu bên cô, cùng sẻ chia bao buồn vui, bao hạnh phúc, quan tâm, yêu thương cô hết mực nhưng vẫn không bao giờ có được thứ mang tên “yêu thương trọn vẹn”… Anh vô thức nhận ra rằng ngay cả khi bên Anh, cô bé vẫn dành thứ tình cảm đặc biệt cho ai đó. Anh đã biết rất rõ, ngay từ khi bắt đầu, yêu thương đã không dành cho mình. Vậy tại sao Anh vẫn muốn tiếp tục mọi thứ trong suốt quãng thời gian dài. Tại sao chính Anh là người dựng nên cây cầu tình cảm dành cho họ, rồi lại bước lên cây cầu đó đến bên cô? Tại sao là người biết rõ nhất thứ tình cảm họ dành cho nhau, Anh còn liều lĩnh tiến lại… Anh không sợ đau ư? Anh không sợ rằng mình sẽ rất đau đớn ư? Hay bởi Anh cũng như cô, đang muốn cho người mình yêu thương thật sự thấy rằng không cần họ mang lại hạnh phúc, mình vẫn có thể hạnh phúc? Ôi chao, cả Anh và Cô bé – họ mạnh mẽ đến đáng thương! Bắt đầu với suy nghĩ đó cũng chính là lúc Anh và cô bước chung trên một con đường… Có lẽ họ đã sai… ngay từ khi bắt đầu!

Cô bé vẫn ngồi đó, đôi bờ vai run run vì lạnh. Kem ngọt… nhưng lúc này lạnh lắm. Tình yêu Anh mang đến cho cô dịu ngọt, mát lạnh nhưng cũng đau lắm. Nỗi xót xa đi bên Anh trên quãng đường dài với một tình yêu không trọn vẹn khiến tim cô quặn thắt… Cô bé chẳng xứng đáng với những yêu thương Anh dành cho. Xin hãy buông tay để cô biết đâu là yêu thương thực sự dành cho mình. Bởi “Níu kéo những yêu thương chưa trọn vẹn cũng giống như que kem ăn dở. Nhìn thật đẹp, vị thật ngọt. Nhưng khi không còn thấy thích ăn, nó sẽ tan chảy hết, chỉ còn sót lại cảm giác lạnh đôi tay... đôi tay bị lạnh như trong tim vậy!”
Yêu thương đầu tiên bao giờ cũng mang lại cho con người ta thứ cảm xúc tuyệt vời nhất. Nó như một nỗi nhớ vô hình, len lỏi, xuyên suốt cuộc đời ta. Có thể nó sẽ hiện hữu chỉ khi ta dừng lại”.
-ST-
Share:
Continue Reading →